| Có một học trò hỏi thầy mình rằng: | ||||||
| - Thưa thầy, giá trị của cuộc sống là gì ạ? | ||||||
| Người thầy lấy một hòn đá trao cho người học trò và dặn: | ||||||
| - Con đem hòn đá này ra chợ nhưng không được bán nó đi, chỉ cần để ý xem người | ||||||
| ta trả giá bao nhiêu. | ||||||
| Vâng lời thầy, người học trò mang hòn đá ra chợ | ||||||
| bán. Mọi người không hiểu tại sao anh lại bán một hòn đá xấu xí như vậy. Ngồi | ||||||
| cả ngày, một người bán rong thương tình đã đến hỏi và trả giá hòn đá một đồng. | ||||||
| Người học trò mang hòn đá về và than thở: | ||||||
| - Hòn đá xấu xí này chẳng ai thèm mua. Cũng may có | ||||||
| ngườihỏi mua với giá một đồng thầy ạ. | ||||||
| Người thầy mỉm cười và nói: | ||||||
| - Tốt lắm, ngày mai con hãy mang hòn đá vào tiệm | ||||||
| vàng và bán cho chủ tiệm, nhớ là dù chủ cửa hàng vàng có mua thì cũng không | ||||||
| được bán. | ||||||
| Người học trò rất bất ngờ khi chủ tiệm vàng trả giá | ||||||
| hòn đá là 500 đồng. Anh háo hức hỏi thầy tại sao lại như vậy. Người thầy cười | ||||||
| và nói: | ||||||
| - Ngày mai con hãy đem nó đến chỗ bán đồ cổ. Nhưng | ||||||
| tuyệt đối đừng bán nó, chỉ hỏi giá mà thôi. | ||||||
| Làm theo lời thầy dặn, sau một hồi xem xét thì anh | ||||||
| vô cùng ngạc nhiên khi chủ hiệu trả giá hòn đá là cả gia sản hiện có. Anh vẫn | ||||||
| nhất quyết không bán và vội về kể lại với thầy. Lúc này người thầy mới chậm rãi | ||||||
| nói: | ||||||
| - Hòn đá thực chất chính là một khối ngọc cổ quý | ||||||
| giá, đáng cả một gia tài, và giá trị cuộc sống cũng giống như hòn đá kia, có | ||||||
| người hiểu và có người không hiểu. Với người không hiểu và không thể cảm nhận | ||||||
| thì giá trị cuộc sống chẳng đáng một xu, còn với người hiểu thì nó đáng giá cả | ||||||
| một gia tài. Hòn đá vẫn vậy, cuộc sống vẫn thế, điều duy nhất tạo nên sự khác | ||||||
| biệt là sự hiểu biết của con và cách con nhìn nhận cuộc sống. Bài học:
|
Nhận xét
Đăng nhận xét